Trang chủ > Uncategorized > Hồi Ức Cao Xuân Vỹ

Hồi Ức Cao Xuân Vỹ

Việt Thức

Ông Cao Xuân Vỹ kể việc ông Ngô Đình Nhu bí mật gặp ông Phạm Hùng ở khu rừng Tánh Linh, Bình Tuy

14-06-2012

Minh Võ

Ô. Cao Xuân Vỹ, TT. Ngô Đình Diệm & Ô. Ngô Đình Nhu

Như đã hứa, (1) ông Cao Xuân Vỹ, sau ba lần vào cấp cứu và điều trị tại bệnh viện, đã vui lòng dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn để cống hiến bạn đọc một số hồi ức và kỷ niệm của ông trong thời gian đi theo Việt Minh kháng chiến rồi về hợp tác với chính phủ Ngô Đình Diệm với tư cách là người phụ tá thân cận của ông Ngô Đình Nhu, bào đệ và là cố vấn chính trị của Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

1. Hỏi: Thưa ông, nghe nói ông cùng quê Nghệ An với ông Hồ Chí Minh?

Đáp: Phải. Tôi người làng Thịnh Mỹ, phủ Diễn Châu ở về phía biển, còn ông Hồ ở xã Kim Liên huyện Nam Đàn về phía núi.

2. Hỏi: Ông có thể cho biết gia đình ông có liên hệ gì với gia đình ông Hồ không?

Đáp: Tôi được biết ông cố tôi là cụ Cao Xuân Dục, thượng thư bộ học thuộc triều đình Huế có giúp đỡ thân phụ ông Hồ là Nguyễn Sinh Sắc về tài chính và khuyến khích, giúp đỡ ông ấy nhiều trong việc học hành để có thể đi thi và đậu phó bảng. Một phần vì ông Nguyễn Sinh Sắc là bạn học với ông nội tôi là Cao Xuân Tiếu. Đây là hình căn nhà ông nội tôi cho ông cử Sắc. (Ông Vỹ đưa xem hình căn nhà.)

3. Hỏi: Có tài liệu của phía Cộng Sản, như của Sơn Tùng và Nguyễn Đắc Xuân nói, khi thấy ông Nguyễn Sinh Sắc thi hỏng khoa Ất Mùi, (năm 1895), ông Cao Xuân Dục đã giúp cho ông Nguyễn Sinh Sắc được vào Huế, để có phương tiện và đủ sách vở hầu tiếp tục việc học và có thể thành đạt. Điều này có đúng không?

Đáp: Đúng. Ông cố tôi còn can thiệp để cho ông Nguyễn Sinh Sắc, dù không phải là con quan cũng được vào học ở Quốc Tử Giám. Đến khoa thi năm Tân Sửu (1901) chánh chủ khảo Cao Xuân Dục thấy khóa sinh Sắc không trúng tuyển đã cho lệnh xét lại bài thi của 4 thí sinh để rồi xin vua Thành Thái cho ông ta đậu phó bảng. Khóa ấy có 9 tiến sĩ, 13 phó bảng. Ông Sắc đậu phó bảng thứ 11.

4. Hỏi: Hồi còn nhỏ ông có biết về hoạt động của Cộng sản ở quê nhà và có chứng kiến các cuộc nổi dậy của Cộng Sản thường được gọi là phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh không?

Đáp: Có. Phong trào này mạnh nhất ở hai huyện Nam Đàn và Thanh Chương. Nhiều người bị chết oan. Cộng Sản đã giết hai tri phủ. Vì thế phản ứng của chính quyền bảo hộ cũng rất quyết liệt. Pháp đem bom thả cũng giết nhiều người, trong số ấy có cả Cộng Sản lẫn thường dân. Cha tôi có kể lại rằng để đối phó với phong trào này, ông Nguyễn Hữu Bài, thượng thư bộ Lại của Triều Đình Huế, (tương đương với chức thủ tướng thời nay), đã cho áp dụng một kế hoạch chiêu dụ Cộng Sản khá thành công. Lúc ấy ông cố tôi cùng ở trong nội các Nguyễn Hữu Bài.

5. Hỏi: Khi Việt Minh cướp chính quyền ông ở đâu? và có ủng hộ họ không?

Đáp: Lúc ấy tôi đang học ở Hà Nội. Tôi nhớ là mấy tháng trước khi Việt Minh cướp chính quyền, thanh niên sinh viên Hà Nội chúng tôi rất hăng hái ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim, vì là chính phủ của Việt Nam độc lập đầu tiên, dù phải nhờ có người Nhật lật đổ người Pháp. Nhưng chúng tôi rất phấn khởi và đã ủng hộ hết mình. Tiếc rằng bỗng nhiên chính phủ này từ chức ngày 7 tháng 8 (1945). Thật khó hiểu. Tuy từ chức nhưng chính phủ Trần Trọng Kim vẫn xử lý theo lệnh nhà vua. Khi mà Việt Minh tới trám vào chỗ trống chính trị này thì chúng tôi đã đi theo Việt Minh. Chúng tôi không biết Việt Minh là Cộng Sản. Thực ra lúc ấy chả mấy người biết Việt Minh là Cộng Sản.

6. Hỏi: Ông có gặp ông Hồ bao giờ không?

Đáp: Có. Hồi ấy tôi ở trong phong trào thanh niên sinh viên tranh đấu. Chúng tôi được hai ông Hoàng Minh Giám và Phan Mỹ giới thiệu để gặp ông Hồ ở Bắc Bộ Phủ. Lúc ấy ông ấy có cái vẻ bề ngoài rất ân cần và dễ mến. Về sau tôi mới hiểu tại sao ông ấy đã chiêu dụ được nhiều người đi theo ủng hộ Việt Minh. Cho đến giờ này tôi vẫn nghĩ ông ta thật là thông minh và xảo quyệt. Lại được tay Võ Nguyên Giáp cũng rất thông minh trợ tá đắc lực. Tôi học với Võ Nguyễn Giáp 4 năm, Tôi biết ông ta rất rõ. Ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã tỏ ra sắc sảo và quả đoán… Rất “độc tài”. Nhưng dầu sao Võ Nguyên Giáp không thể sánh được với Ngô Đình Nhu. Còn Phạm Văn Đồng thì không đáng là học trò Ngô Đình Nhu.

7. Hỏi: Rồi tại sao ông lại bỏ Việt Minh?

Đáp: Vì chúng tôi kết án ông Hồ đã ký thỏa ước mồng 6 tháng 3, nhượng bộ Pháp quá nhiều. Hơn nữa họ đã hãm hại nhiều người yêu nước bất đồng chính kiến. Chúng tôi chạy sang phía Việt Cách của các ông Nguyễn Hải Thần và Nghiêm Kế Tổ…

8. Hỏi: Khi nào thì các ông rời Hà Nội?

Đáp: Liền khi cuộc chiến giữa Việt Minh và Pháp bùng nổ ngày 19-12-46. Lúc ấy ông Hồ và đại bộ phận Việt Minh chạy lên Việt Bắc kháng chiến. Thì chúng tôi gồm 36 nhà trí thức và thanh niên sinh viên tranh đấu chạy vào khu Tư, gồm Thanh Nghê Tĩnh, để cùng với một số Việt Minh ôn hòa lập một phòng tuyến mới phi Cộng Sản chống thực dân và giúp dân mở mang về kinh tế và văn hóa. Có thể nói Liên Khu Tư lúc ấy như là một khu tự trị.

9. Hỏi: Ông có thể cho biết tên một số trong 36 nhà trí thức mà ông bảo đã rời Hà Nội vào Liên Khu Tư sau kháng chiến bùng nổ không?

Đáp: Tôi còn nhớ chẳng hạn có Luật Sư Trần Chánh Thành, các ông Trần Hữu Dương, Hồ Đắc Điềm, Phạm Thành Vinh, sau này trở thành rể của ông Hồ Đắc Điềm, ông Nguyễn Duy Quang, người của ông Bảo Đại, ông Phan Huy Xương, anh của bác sĩ Phan Huy Đán tức Phan Quang Đán, ông Tôn Thất Trạch v.v… Các ông này về sau đã hợp tác với thủ tướng Ngô Đình Diệm. Ông Trần Chánh Thành từng là bộ trưởng phủ thủ tướng, với ông Tôn Thất Trạch là đổng lý văn phòng. Ngoài ra, về phía thường dân tôi nhớ còn có bà Hòa Tường là một thương gia giầu có ở phố Hàng Đào cũng đi theo.

Tôi xin nói thêm ông biết điều này, là những vị này và tôi hồi đầu theo Việt Minh. Nhưng tất cả đều không phải Cộng Sản. Và ngay từ 1930 thì đã có hai phe cùng chống Pháp một bên là Đảng Cộng Sản, lúc ấy chưa có Việt Minh. Một bên là các nhân vật và tổ chức quốc gia phi Cộng Sản trong đó ngoài những người như ông Ngô Đình Diệm đã bắt đầu hoạt động từ đó, còn có các chiến sĩ Việt Nam Quốc Dân Đảng, mà đảng trưởng là Nguyễn Thái Học và 13 đồng chí đã bị Pháp xử bắn.

Ông Ngô Đình Nhu

10. Hỏi: Khi nào ông rời Liên Khu Tư vào Sài Gòn và gặp ông Ngô Đình Nhu?

Đáp: Chúng tôi rời Liên Khu Tư ra Hà Nội. Chứ chưa vào Sài Gòn. Lúc ấy là vào khoảng đầu năm 1953. Ông Hồ Chí Minh theo lệnh Stalin và Mao Trạch Đông khỉ sự chuẩn bị mở chiến dịch Giảm Tô và cải cách ruộng đất. Có người thân trong Việt Minh cho chúng tôi biết. Nên tìm đường chạy trước. Về sau trong họ tôi có nhiều người có chút tư điền bị đem ra đấu tố. Chị ruột tôi cũng bị giết. Tôi “dinh Tề” qua ngả Phúc Nhạc, Phát Diệm là khu an toàn tự trị dưới quyền trông coi của giám mục Lê Hữu Từ. Khó khăn lắm mới tới được Hà Nội. Hà Nội lúc ấy đang sống an bình dưới chính quyền Bảo Đại. Tôi đi thoát được là nhờ có người chú họ ở trong tổ chức Việt Minh cấp cho một giấy thông hành. Ở Hà Nội tôi gặp lại các ông Đặng Văn Sung, Phan Huy Quát từng hoạt động chung với chúng tôi thời 1945.

Trong thời gian còn ở Liên Khu Tư chúng tôi nghe biết cán bộ Cộng Sản trong tổ chức Việt Minh chịu ảnh hưởng rất lớn bởi cán bộ Trung Cộng. Sau khi Mao Trạch Đông chiếm trọn lục địa vào cuối năm 1949, ông ta đã bắt Hồ Chí Minh gửi một số lớn cán bộ Việt Cộng sang Tầu để tẩy não, cải tạo tư tưởng, bắt học tập chủ nghĩa Mao-ít. Vì cái chủ nghĩa này mà các chiến dịch giảm tô và cải cách ruộng đất đã đẫm máu với những vụ con tố cha, vợ tố chồng và nông dân tàn sát lẫn nhau thật rùng rợn. Làng tôi có ông hàn Lương biết mình sắp bị đưa ra đấu tố đã nhảy xuống giếng tự tử, vậy mà đội cải cách đã lôi xác ông lên để đấu cái thây ma. Chúng đánh nát bấy cái thây ấy. Tôi mong có người thâu thập những tin tức khắp nước về cuộc Cải Cách Ruộng Đất thời gian đó để cho mọi người biết Cộng Sản dã man chừng nào.

11. Hỏi: Khi nào thì ông gặp ông Ngô Đình Nhu?

Đáp: Cuối năm 1953. Tôi vào Sài Gòn thì gặp lại ông Trần Chánh Thành. Ông Thành giới thiệu tôi với ông Nhu. Ông Thành vào Sài Gòn năm 1952 cùng một lượt với phần lớn trong số 36 nhà trí thức đã vào Liên Khu Tư để kháng chiến chống Pháp nhưng bất hợp tác với Việt Minh. Lúc gặp lại tôi thì ông Thành đang làm cho tờ báo Xã Hội của ông Nhu, đồng thời tập sự luật sư với Luật Sư Trương Đình Du…

12. Hỏi: Theo chỗ chúng tôi biết thì ông Ngô Đình Nhu từng có 5 nhiệm vụ quan trọng: một là dân biểu Quốc Hội, hai là Cố Vấn Chính Trị của Tổng Thống, ba là thủ lãnh Thanh Niên Cộng Hòa, bốn là Tổng Bí Thư đảng Cần Lao Nhân Vị, và sau hết vào năm cuối cùng ông còn là chủ tịch ủy ban liên bộ về Ấp Chiến Lược. Vậy ông ấy có một lực lượng nhân sự nào đáng kể để giúp thi hành chừng ấy nhiệm vụ không? Ví dụ ông ấy có mấy văn phòng? Có bao nhiêu nhân viên được ăn lương?

Đáp: Ông ấy chỉ có một mình thiếu tá Phạm Thu Đường làm chánh văn phòng, thường được gọi là chánh văn phòng ông Cố Vấn. Và dưới quyền thiếu tá Đường chỉ có 5 nhân viên, hầu hết tự túc. Không có ngân khoản nào dành cho ông Cố Vấn. Và phải nói thực khó hiểu là chính chức Cố Vấn này cũng chẳng được một văn kiện nào bổ nhiệm hay quy định nhiệm vụ. Thực tế ông Nhu chỉ giúp việc cho riêng ông Diệm với tư cách là phụ tá cho Tổng Thống. Người ta thấy việc ông làm thì gọi ông là Cố Vấn vậy thôi. Vì thế ông không có quyền hạn và nhiệm vụ gì chính thức.

Còn về thủ lãnh Thanh Niên Cộng Hòa, thì ông chỉ thị cho chúng tôi, phải tự túc. Mọi đoàn viên đều tự nguyện và tự túc theo tinh thần cách mạng. Cho nên cũng chẳng có quyền lợi gì.

Về văn phòng dân biểu, ông cũng không có. Thực ra ông ấy rất ít đi họp Quốc Hội. Chỉ khi nào có vấn đề chính sách quan trọng như Ấp Chiến Lược chẳng hạn, hay vấn đề “Giáo Dục nhân bản”, vấn đề “kinh tế tư hữu cơ bản” v.v.. thì ông mới tới trình bày mà thôi. Cho nên mọi thứ một mình ông cáng đáng. Tôi thật phục sức làm việc của ông Nhu.

13. Hỏi: Thế còn chức chủ tịch ủy ban liên bộ về Ấp Chiến Lược thì sao? Có văn thư nào quy định không?

Đáp: Chức này thì có. Nhưng cũng chỉ là một thông tư của phủ Tổng Thống gửi đến các bộ, để việc ông chủ tọa các phiên họp Ủy Ban Liên Bộ được danh chính ngôn thuận. Ông Nhu quan niệm chương trình Ấp Chiến Lược là một cuộc cách mạng xã hội và chính trị, chứ không phải chỉ là một chiến lược để đối phó với sự xâm nhập và khủng bố của Cộng Sản mà thôi. Ông thúc đẩy các tỉnh trưởng khai hóa người dân quê theo tinh thần tam túc, nghĩa là tự túc về tư tưởng, tự túc về tổ chức và tự túc về kỹ thuật, để có thể làm chủ cuộc đời mình, làm chủ được xã hội, không bị lệ thuộc vào bên ngoài, vào ngoại bang.

Ông để rất nhiều thì giờ đích thân soạn những bài thuyết trình có tính lý luận cao dành cho các cấp lãnh đạo chính phủ và cán bộ cao cấp, chỉ cho họ cách thức đưa những tư tưởng cao vào đầu óc thường dân qua những hình ảnh và ngôn ngữ bình dân dễ hiểu. Mục đích của ông là tiến dần tới một xã hội có tổ chức cao, có đầy đủ các phương tiện truyền thông, giao tế, kinh tế, văn hóa cao trong đó mỗi con người, “mỗi nhân vị”, đều được quan tâm đồng đều, chứ không biến con người thành những “cái đinh, con ốc” trong một guồng máy xã hội theo kiểu Cộng Sản. Ông tin tưởng rằng phương pháp đó về lâu về dài sẽ làm cho CS phải đầu hàng. Chứ không phải chỉ dựa vào những hàng rào giây kẽm gai. Dĩ nhiên ban đầu thì việc rào ấp là cần thiết để giữ cho Ấp Chiến Lược được an toàn trước sự phá hoại và tấn công của du kích CS. Quốc sách Ấp Chiến Lược mà thành công thì Cộng Sản sẽ thành cá bị tát ra khỏi ao, nằm trên đất.

14. Hỏi: Về đảng Cần Lao Nhân Vị, nó thành hình ra sao, và ai là những đồng chí cốt cán nhất của ông Nhu?

Đáp: Hai người cùng với ông Nhu sáng lập ra đảng Cần Lao Nhân Vị là các ông Trần Quốc Bửu và Huỳnh Hữu Nghĩa. Nhưng ban đầu các ông không gọi tên đảng là Cần Lao mà gọi là đảng Công Nông. Nhưng vì không muốn gợi ý về cái liên minh công nông của Cộng Sản, nên về sau các ông đổi ra là Cần Lao. Còn vế Nhân Vị thì sau nữa mới thêm vào theo đề nghị của ông Nhu. Ông Bửu, chủ tịch Liên Đoàn Lao Công có kinh nghiệm về đấu tranh nghiệp đoàn, đã quen ông Nhu khi còn ở bên Pháp. Và ông Huỳnh Hữu Nghĩa một tín đồ Cao Đài, là cố vấn chính trị của tướng Trình Minh Thế. Ông Nghĩa đã giúp ông Nhu chinh phục được tướng Thế, chứ không phải như có người Mỹ cho rằng ông Nhu có được ông Thế là nhờ đại tá Edward Lansdale. Ông Lansdale có can thiệp để quân của tướng Thế được hợp thức hóa và trả lương như Quân Đội Quốc Gia thì đúng. Người nào bảo Lansdale dùng tiền mua Tướng Thế là cố tình xuyên tạc để hạ uy tín của một vị tướng kiên cường anh dũng, thanh liêm mà anh em ông Diệm rất quý trọng. Khi nghe tin tướng Thế tử trận Tổng Thống Diệm đã ngất xỉu. Điều này tướng Lansdale có ghi trong hồi ký.

Văn phòng Tổng Bí Thư đảng Cần Lao cũng do một mình Thiếu Tá Phạm Thu Đường quán xuyến, kiêm nhiệm.

TT. Ngô Đình Diệm

15. Hỏi: Ông Ngô Đình Diệm có giữ vai trò gì trong đảng Cần Lao không?

Đáp: Không. Ông ấy hoàn toàn ở ngoài và trên đảng Cần Lao. Với ông Diệm chỉ có Tổ Quốc và Quốc Dân. Tôi còn nhớ khoảng năm 1956, Tổng Thống gọi tôi vào bảo tôi lên cao nguyên đèo heo hút gió để quan sát nghiên cứu tìm ra những địa điểm thích hợp để lập các khu dinh điền, hòng đưa người kinh lên trấn giữ địa điểm mà ông bảo là vô cùng quan trọng về mặt chiến lước. Tôi thấy mình đi thì ông Nhu thiếu một trợ lý. Lại cũng hơi ngán cảnh cô đơn ở nơi xa lạ. Tôi bèn thưa với Tổng Thống: Công tác đoàn thể của ông Cố Vấn đang thiếu người. Tổng Thống nói: Đoàn thể gì. Dẹp. Tuy nhiên rồi ông cũng đấu dịu. Cứ đi đi. Thỉnh thoảng tôi sẽ lên với anh… Cũng cần thêm rằng ông Diệm rất quan tâm đến vùng cao nguyên. Ông thường nói: giữ được cao nguyên thì giữ được miền Nam. Và ông tìm cách đưa nhiều cán bộ và những người dân có kinh nghiệm với Cộng Sản lên đó lập nghiệp.

16. Hỏi: Ông nghĩ gì về việc chính phủ Ngô Đình Diệm tổ chức trưng cầu dân ý truất phế ông Bảo Đại?

Đáp: Nhiều người chê ông Diệm, là nhà Nho mà bất trung, không giữ lời thề trung thành với cựu hoàng. Nhưng tôi thấy không đúng. Trước hết chính cựu hoàng bảo ông Diệm chỉ thề trước Thánh Giá trung thành với Tổ Quốc. Thứ nữa, khi cựu hoàng triệu ông sang Pháp, ông Diệm đã sẵn sàng lên đường, dù biết sang đó sẽ mất chức thủ tướng.

Nhưng chính nhóm liên khu Tư chúng tôi đã thuyết phục ông, gần như làm áp lực với ông, để ông bỏ ý định sang Cannes . Chúng tôi xúm vào yêu cầu ông ở lại lấy cớ tình hình không cho phép vắng mặt. Chúng tôi phải nói với thủ tướng rằng nếu Cụ bỏ chúng tôi lại mà đi một mình thì sinh mệnh chúng tôi ai sẽ lo? Chúng tôi đã bỏ tất cả vào đây là vì cụ, vì tin cụ sẽ bảo vệ phần đất tự do còn lại này, bảo vệ chúng tôi. Nay cụ nỡ lòng nào bỏ chúng tôi, bỏ đất nước này cho Thực dân, Cộng Sản? Rồi nhiều đoàn thể họp nhau lại đặt ông Diệm trước sự việc đã rồi là tự ý hạ bệ ông Bảo Đại. Cuộc trưng cầu dân ý của chính phủ Ngô Đình Diệm tổ chức sau đó chỉ là để hợp pháp hóa hành động của chúng tôi.

17. Hỏi: Có sử gia Mỹ bảo ngày 22 tháng 8 năm 1963, Thanh Niên Cộng Hòa đã tấn công chùa Xá Lợi cùng với Cảnh Sát và Lực Lượng Đặc Biệt. Điều này có đúng không?

Đáp: Hoàn toàn bịa đặt. Tổ chức này không phải để dùng vào những việc như vậy. Nó là tổ chức phi vũ trang mà.

18. Hỏi: Sử gia Mark Mayor viết trong tác phẩm Triumph Forsaken rằng gần ngày đảo chính, tỉnh trưởng Định Tường báo cáo với ông Nhu rằng đại tá Có là phụ tá của tướng Đính rủ ông ta làm đảo chính. Ông Nhu hỏi lại tướng Đính, thì tướng Đính xin đi chém đầu Có. Ông có biết vụ này không?

Đáp: Không cần tỉnh trưởng Định Tường báo cáo thì ông Nhu đã biết rồi. Nhưng ông muốn cứ để vậy để theo dõi.

19. Hỏi: Khi ông cùng ông Nhu đi gặp Phạm Hùng ở Bình Tuy, ông Nhu có cho ông biết hai người họ bàn chuyện gì không?

Đáp: Lúc ấy thì không. Chỉ biết chúng tôi cùng đến Quận Tánh Linh ở đây có một vùng do Cộng quân kiểm soát. Ban đầu cứ tưởng đi săn cọp như mọi khi. Nhưng đến nơi ông Nhu bảo chúng tôi ở ngoài, còn ông đi về phía trước độ vài trăm mét. Có Phạm Hùng chờ ở đó. Sau này về nhà tôi cũng không tiện hỏi ông Nhu. Nhưng qua những gì ông tự ý nói ra vào một lúc nào đó thì, nội dung câu chuyện trên một tiếng đồng hồ, gồm nhiều điều cho đến nay vẫn chưa được tiết lộ. Có một điều mà phía họ rất quan ngại, nếu không bảo là sợ, rất sợ chương trình Ấp Chiến Lược. Họ yêu cầu cho biết ai là người chủ trương và mục đích để làm gì? Ông Nhu trả lời: đó chỉ là một chủ trương của chính phủ nhằm bảo vệ sinh mạng và tài sản của người dân, ngăn ngừa sự xâm nhập, phá phách của du kích các ông… Các ông bảo cán bộ đừng tìm cách đánh phá làng xã, thì chúng tôi sẽ bỏ luật 10/59. Cán bộ các ông có thể về sống với dân lành tại các ấp…

Về các điều kiện để hiệp thương thì nhiều lần Tổng Thống Diệm đã nói, phải có 6 giai đoạn:

– Bắt đầu bằng việc cho dân hai miền trao đổi thư tín tự do.
– Rồi cho dân qua lại tự do
– Thứ 3 là cho dân hai bên được tự do chọn đinh cư sang bên kia nếu muốn
– Thứ 4 mới đến giai đoạn trao đổi kinh tế. Ví dụ miền Nam đổi gạo lấy than đá của miền Bắc chẳng hạn.
– Qua được các giai đoạn đó rồi mới tiến tới hiệp thương.
– Và sau cùng là tổng tuyển cử.

Có lần ông Nhu tính với chúng tôi: Ông dự đoán rằng, nếu cho dân tự do chọn nơi định cư, thì căn cứ theo tình trạng về tự do dân chủ tồi tệ và kinh tế kiệt quệ của miền Bắc lúc ấy, sẽ có khoảng 3 triệu người dân sẽ dần dần vào định cư ở miền Nam. Vì vậy “mình” phải chuẩn bị đất cho dân. Ông cũng tính rằng hiện dân số miền Bắc có tới 23 triệu, trong khi dân số miền Nam chỉ có 17 triệu. Nếu có được 3 triệu dân Bắc vào định cư ở miền Nam thì dân số 2 bên sẽ cân bằng. Bầu cử tự do, với sự giám sát của Quốc Tế thì chắc mình sẽ thắng.

20. Hỏi: Lần ông tháp tùng ông Nhu đi dự lễ đăng quang của quốc vương Ma-rốc năm 1962, ông có cho biết là sau đó các ông đến Paris gặp ông Pinay, đại diện Tổng Thống Charles De Gaulle, bàn chuyện hiệp thương với ông Hồ. Lúc ấy có mặt giáo sư Bửu Hội không?

Đáp: Dĩ nhiên là có. Vì Giáo sư Bửu Hội là đại sứ của VNCH ở Ma-rốc, và là bạn học với ông Nhu ở bên Pháp. Ông Bửu Hội lại từng là cố vấn cho Hồ Chí Minh. Nên trong việc này, có thể nói vai trò của ông Bửu Hội cũng quan trọng không kém ông Nhu. Ông Nhu và chúng tôi ở khách sạn Grillon cả tháng. Cuộc tiếp xúc xảy ra nhiều lần mà hầu như lần nào cũng có sự hiện diện của giáo sư Bửu Hội. Ông Nhu cho biết lúc ấy ông Hồ Chí Minh đã nhờ ông Jean Sainteny xin Tổng Thống De Gaulle giúp. Ông Hồ biết là ông De Gaulle đang có chủ trương trung lập Đông Dương, lại hận Mỹ đã “hất cẳng” Pháp. Ông Hồ nhờ Sainteny xin Tổng Thống De Gaulle can thiệp để tiếp xúc với Sài Gòn. Tổng Thống Pháp rất sốt sắng trong việc này. Sau chuyến đi này ít tháng thì xảy ra vụ ông Nhu “đi săn cọp” ở Tánh Linh.

21. Hỏi: Gần ngày đảo chính đại sứ Cabot Lodge có điện đàm với Tổng Thống Diệm. Lúc đó ông có ở bên cạnh Tổng Thống không?

Đáp: Không.

22. Hỏi: Trong cuốn Nhớ Lại Những Ngày ở Cạnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm, cựu đại tá Nguyễn Hữu Duệ viết rằng ông ta xin phép Tổng Thống đem xe tăng thiết giáp lên bộ tổng Tham Mưu để bắt các tướng và dẹp đảo chính. Nhưng Tổng Thống không cho. Ông có biết chuyện này không?

Đáp: Lúc ấy tôi đang ở bên Tổng Thống Diệm và ông Nhu tại dinh Gia Long. Chính tôi nghe điện thoại của ông Duệ và trình lên Tổng Thống.

Tổng Thống la tôi: Các anh muốn gì? Ở với tôi bấy lâu mà không hiểu ý tôi sao? Dân Nghệ An các anh chỉ thích làm loạn. Đem quân đội chống quân đội là cách bảo vệ tổ quốc hả?

Tôi thưa: Nhưng người ta đánh mình thì mình phải đánh lại chứ Tổng Thống. Chẳng lẽ để phải chết sao?

Ông quát lên: Chết thì đã sao.

Đúng, đối với ông chết thì đã sao. Nhưng đối với chúng ta thì cái chết của ông là cái chết dần của miền Nam. Ông còn nói quân đội là để bảo vệ tổ quốc chứ không phải để bảo vệ cá nhân Tổng Thống.

Ông bảo tôi liên lạc với ông Trương Vĩnh Lễ, chủ tịch Quốc Hội yêu cầu cho triệu tập Quốc Hội để ông ra từ chức trước Quốc Hội, hòng tránh cảnh đổ máu. Nhưng tôi gọi ông Lễ 4 lần không được.

Lúc ấy không phải chỉ có Lữ Đoàn xin lên tấn công tổng hành dinh của nhóm đảo chính. Mà còn có cả một đại đội biệt kích thuộc Lực Lượng Đặc Biệt đi hành quân ở Tây Ninh vừa về đến Sài Gòn cũng báo cáo là lực lượng phòng vệ của các tướng đảo chính ở Tổng Tham Mưu rất yếu, đại đội biệt kích xin phối hợp với 2 tiểu đoàn của Lữ Đoàn Phòng Vệ phủ Tổng Thống để đột kích vào bắt hết các tướng đảo chính. Tướng Nguyễn Văn Phú, lúc ấy còn là Thiếu Tá đã tiếp xúc với tôi về việc này. Nhưng như vừa nói. Tổng Thống không chấp thuận.

Viên đại úy đại đội trưởng Biệt Kích đề nghị cho lực lượng của Lữ Đoàn Phòng Vệ Phủ Tổng Thống có xe bọc thép dẫn đầu tiến tới bao vây bộ Tổng Tham Mưu, còn đại đội của anh ta sẽ đột kích bọc hậu từ phía sân vận động vào bắt sống các tướng. Tôi rất buồn bực và lấy làm khó hiểu tại sao ông cụ lại không cho đánh. Ông Nhu ngồi cạnh đó cũng chẳng nói gì.

23. Hỏi: Theo ông trong số các tướng lãnh lúc ấy ai có khả năng nhất?

Đáp: Tôi hầu như không tiếp xúc với các tướng. Ngay cả Phó Tổng Thống cũng vậy. Hầu như chẳng bao giờ gặp. Nhưng tôi có nghe ông Nhu nói ông Nguyễn Văn Thiệu, lúc ấy mang lon đại tá, là một tư lệnh (sư đoàn 5) giỏi nhất. Ông Nhu có nhận xét đó sau khi nghe ông Thiệu thuyết trình ở hội trường Suối Lồ Ồ.

Còn các tướng thì rất sợ Tổng Thống Diệm mỗi khi phải thuyết trình cho ông về tình hình an ninh. Bởi vì ông nắm vững tình hình và nhất là địa hình địa vật… địa lý của từng vùng. Kiến thức về quân sự của ông cũng rất uyên bác. Tôi được biết, khi mới về nước làm thủ tướng, ông đã yêu cầu tổng lãnh sự ở Hồng Kông mua cho ông tất cả tác phẩm của Mao Trạch Đông, Chu Đức, Lâm Bưu, Bành Đức Hoài để đọc và bắt ông Nhu phân tích nghiên cứu trình lên.

24. Hỏi: Nghe nói ông bà Nhu có một biệt thự đẹp lắm ở Đà Lạt. Ông có tới đó bao giờ không?

Đáp: Ông nói đến cái biệt thự này, tôi lại nhớ tới cái ông luật sư Trương Phú Thứ ở Seattle . Ông ấy muốn tìm cách phỏng vấn bà Ngô Đình Nhu mà không sao được. Chẳng rõ tại sao ông ta biết nhà tôi, tìm đến xin tôi giới thiệu với bà Nhu. Tôi biết đã từ lâu bà ấy ẩn dật không muốn báo chí nhắc tới. Nhưng tôi biết bà ấy hãy còn quyến luyến ngôi nhà hai phòng ngủ của một người Pháp, bỏ hoang đã lâu mà anh em chúng tôi hùn tiền mua cho ông bà ấy vào khoảng năm 1960, mà không đủ tiền sửa chữa, cho nên đến khi ông Nhu bị sát hại và bà Nhu sống lưu vong, cũng mới chỉ sửa được phần nửa.

Tôi bảo ông Thứ hãy về Việt Nam, lên Đà Lạt chụp ảnh ngôi nhà ấy rồi mang theo sang Pháp, tìm cách đưa tấm hình đó tận tay bà Nhu thì may ra bà ấy cho gặp. Thì quả thật chắc ông đã biết, ông Thứ đã viết một bài cho tờ Văn Nghệ Tiền Phong nói về bà Nhu ở tuổi gần bát tuần sống như một nhà tu ở Paris. Tôi mong ông Thứ có dịp phổ biến tấm hình này để độc giả thấy cái “ngôi biệt thự xinh đẹp” của ông bà Nhu.

25. Hỏi: Thống tướng Maxwell Taylor, Đại sứ Frederick Nolting và nữ ký giả Marguerite Higgins đều nói được Tổng Thống Diệm tiếp hơn kém khoảng 5 giờ đồng hồ. Ông có biết điều đó và có ý kiến gì không?

Đáp: Lúc ấy nhiều người nói tổng thống tiếp khách lâu quá. Tôi có trình ông, bảo người ta phê bình tổng thống độc thoại!

Ông cười. Ông bảo: Người Mỹ họ ít hiểu về dân tôc mình về lịch sử của nước mình. Mình phải lợi dụng lúc họ chịu nghe để nói cho họ hiểu chứ. Mấy người này đều chăm chú nghe tôi và đặt nhiều câu hỏi. tôi phải trả lời cho họ chứ.

26. Hỏi: Gần ngày đảo chính Tổng Thống có mời ông bà Đại Sứ Mỹ lên Đà Lạt nghỉ tại biệt điện của Tổng Thống và dự dạ tiệc thân mật. Ông có biết họ thảo luận về việc gì không?

Đáp: Tôi có biết và nhớ là Tổng Thống đề nghị chính phủ Mỹ thông cảm những khó khăn của miền Nam và đừng ép ông phải cải cách gấp rút. Ông cũng hứa sẽ xem xét những đề nghị của chính phủ Mỹ một cách nghiêm chỉnh. Nhưng cần phải có thời gian. Phía ông Lodge thì nằng nặc đòi Tổng Thống phải đưa ngay ông Nhu ra ngoại quốc. Nhưng dĩ nhiên không bao giờ Tổng Thống nhượng bộ điều này được.

27. Hỏi: Xin ông tha lỗi, ông là Phật tử chứ ạ? Và trong vụ Phật Giáo có ai nhờ ông làm trung gian để thương lượng giàn xếp giữa chính quyền và bên Phật Giáo đấu tranh không?

Đáp: Phải, tôi là Phật tử đã quy y… – Ông vào phòng lấy ra một cuộn giấy mở cho tôi thấy tờ PHÁI QUY Y rồi nói tiếp – Tôi quy y với thầy Thích Minh Châu. Khi vụ Phật Giáo xảy ra tôi có ra Huế gặp thầy Thích Trí Thủ để nhờ thầy can thiệp với Thượng Tọa Thích Trí Quang… nhưng Hòa Thượng Trí Thủ nói bây giờ các thầy trẻ học thức nhiều, họ có đường lối riêng, các sư già chúng tôi nói họ không nghe. Nên không kết quả. Nhiều người khác cũng can thiệp nhiều ngả khác, cũng không hơn gì. Hồi ấy còn cả một ủy ban của chính phủ gồm nhiều Phật tử đứng đầu là phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ cố gắng dàn xếp. Nhưng bên Phật Giáo tranh đấu chỉ muốn lật đổ chính phủ thôi. Nên họ cố đưa ra những yêu sách không cách nào làm được. Tôi rất ân hận là không giúp gì được với tư cách là một Phật tử.

28. Hỏi: Theo ông thì ai cố ý giết hai ông?

Đáp: Theo tôi thì người ra lệnh trực tiếp là tướng Dương Văn Minh. Còn ông Minh có nhận lệnh ở trên nào không thì không biết. Sở dĩ tôi dám quả quyết ông Minh, là vì chính ông Minh sai cận vệ của ông ta là đại úy Nguyễn Văn Nhung cùng đi với tướng Mai Hữu Xuân, để “thi hành nhiệm vụ”(!). Và Nhung đã leo lên xe bọc thép trong đó có hai anh em Tổng Thống. Nhung là một tay giết người không gớm tay, y còn khắc dấu vào cán dao găm mỗi lần giết được một người. Ngay tối mồng hai y còn khoe “con dao lịch sử” của y với con của tướng Đôn cơ mà. Đó là theo chính lời của tướng Đôn thuật lại trong Việt Nam Nhân Chứng. Còn tướng Xuân thì khi “đi đón ông cụ” về và ông cụ đã chết rồi, đã tới trước Dương Văn Minh giơ tay làm dấu, miệng nói: “Mission accomplie” (Nhiệm vụ hoàn thành). Cứ theo những lời trên của tướng Đôn, thì không nghi ngờ gì người chủ trương và ra lệnh giết hai ông là tướng Big Minh.

29. Hỏi: Thời gian quấy rầy ông đã quá dài. Nhất là trong lúc ông còn bịnh nhiều. Xin cám ơn ông đã mất công trả lời những câu hỏi của chúng tôi. Và nếu có thể được xin ông cho một cảm tưởng chung về Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Nhu.

Đáp: Tôi cũng xin cám ơn ông đã tốn công đi từ xa đến để cho tôi được có dịp nói lên vài điều trong số những gì mình còn nhớ được về thời gian dài phục vụ Đất Nước bên cạnh hai nhân vật lịch sử mà tôi hằng kính mến. Cứ mỗi lần nhớ đến hai cụ, tôi đều ngậm ngùi xót xa. Nhất là đối với cụ Diệm. Ông quá ngay thẳng, quá quân tử, quá rộng lượng, lúc nào cũng nghĩ tới làm cho dân được ấm no hơn. Vậy mà người ta nỡ hãm hại ông. Không phải chỉ có những ngày giỗ hai ông tôi mới khóc.

Cụ Vỹ dằn cơn xúc động bắt tay tôi khi tôi từ biệt ra về…

Nguồn: Việt Thức

Share this:

Press This
Twitter2
Facebook3

Like this:

★Like

Be the first to like this.

Bài viết này được đăng vào 20/07/2012 lúc 22:55 và tập tin được lưu ở Chính quyền CHXHCNVN, Chính quyền VNCH, Sử liệu. Bạn có thể theo dõi các phản hồi của bài viết này thông qua RSS 2.0 dòng thông tin. Bạn có thể Để lại lời nhắn, hoặc trackback từ trang của bạn.

41 phản hồi to “143. Ông Cao Xuân Vỹ kể việc ông Ngô Đình Nhu bí mật gặp ông Phạm Hùng ở khu rừng Tánh Linh, Bình Tuy”

1.
Dế Mèn đã nói
27/07/2012 lúc 21:35
Hãy nhìn lại truyền thống văn hóa của chúng ta để nên có nhận định cẩn thận về lịch sử. Lý do: nếu chúng ta muốn học được điều gì khôn ngoan từ bài học lịch sử.

Văn hóa của chúng ta là “Hổ chết để da, người ta chết để tiếng”. Từ cái “tiếng” đó kẻ hậu sinh được “thừa kế” không biết bao nhiêu là chuyện thực, và hư, xấu lẫn tốt. Truyền thống văn hóa đó có từ huyền sử, huyền thoại, cổ tích, thơ, văn, ca dao … chuyện phù thiện, ghét ác. Phù thiện luôn có xu hướng tô vẽ cho tốt đẹp hơn, hoàn thiện hơn các thần tượng. Ghét ác thì chắc chắn không tiếc công phu bôi trét cho thập phần xấu xa, nhơ nhuốc.

Nhắc lại một tác phẩm văn học phỏng theo sử, một áng văn bất hủ của văn học Trung Hoa, Tam Quốc Diễn Nghĩa. Các nhân vật thuộc “chính diện” như Lưu Bị, Quan Công … và nhất là Khổng Minh thì được mô tả theo xu hướng anh hùng hóa, hùng tài đảm lược, đức độ, nhân ái, khoan dung, cao thượng… Phía “phản diện” mà nhân vật chính là Tào Tháo thì “luôn luôn giảo quyệt, hiểm ác”, hành xử theo phương châm “thà phụ người còn hơn để người phụ mình”. Giết Dương Tu chỉ vì ganh tài; sát hại cả gia đình Lã Bá Xa chỉ vị sợ bị phản, một khí chất tầm thường của tiểu nhân; giết người lính trong lúc mê ngủ vì sợ bị ám sát, tâm trạng của kẻ gian hùng ham quyền lực. Tư Mã Ý thì kém xa Khổng Minh, luồn cúi, hám danh lợi cho bản thân và gia đình; tài trí kém đến nỗi bị cái tượng gỗ Khổng Minh đuổi chạy rớt mão!

Chuyện như vậy đọc thật khoái, kẻ đáng kính lại càng thêm vĩ đại, kẻ đáng ghét lại càng bị căm ghét thêm sâu sắc. Nhất là khi ta còn nhỏ, thiếu kiến thức, thiếu từng trải, thiếu suy nghĩ cặn kẻ.

Khi đã lớn và đủ khôn, đọc lại chuyện Tam Quốc, nhiều người hiểu ngay nó chỉ là tiểu thuyết. Lưu Bị không quá tốt, Tào Tháo không đến nỗi quá tệ. Quan công không là bậc siêu phàm mà Tư Mã Ý cũng chẳng đến nỗi mưu mô hèn mọn. Và Khổng Minh chắc cũng chẳng tuyệt thế siêu quần đến vậy. Chuyện Tam Quốc vẫn theo truyền thống văn hóa “bài ác, phù thiện”. Nhưng điều đáng tiếc, đáng nói ở đây, những nhân vật Tào Tháo, Tư Mã Ý, Đổng Trác, Lữ Bố … là những nhân vật thật trong lịch sử. Bao nhiêu chuyện xấu xa, thêu dệt về họ liệu có mấy phần trăm sự thật, và liệu như thế có bất công? Có nên viết sử như thế không? Hậu thế có học được điều gì đáng học từ lịch sử?

Chuyện về anh em TT Diệm cũng vậy. Thiếu gì nhân chứng lịch sử (thật và giả, trí thức lẫn bình dân, tôn giáo lẫn quân đội, Cộng Hòa lẫn Cộng Sản) sẵn sàng đưa ra các chứng cứ để biện hộ hay bôi bẩn họ. Dân tộc VN không bao giờ được hưởng lợi lộc gì từ các bằng chứng giả (từ những lòng thù hận hay sùng bái) đó cả.

Nhưng lịch sử là như vậy, sàng lọc tinh túy từ mớ hỗn độn pha tạp. Lịch sử sẽ đãi vàng từ bùn đất, và công cụ để đãi vàng, chắt lọc sự thật của lịch sử là sự thông minh và trung thực; là ánh sáng của bóng tối tĩnh lặng. Lịch sử luôn khách quan, không có ân oán; không hờ hững thơ ơ mà cũng chẳng nông nỗi, bồn chồn. Lịch sử là công việc của chân như trí tuệ. Chỉ lúc đó lịch sử mới là giá trị nhân văn cho loài người.

Tôi nghĩ tác giả Minh Võ và ông Cao Xuân Vỹ đã cố gắng làm cho mọi người tin rằng họ đã đưa ra những chứng cứ trung thực về những nỗ lực hướng đến hòa bình cho dân tộc VN của anh em TT Ngô Đình Diệm. Chuyện có cảm tình với chế độ Ngô Đình Diệm của 2 ông Minh Võ và Cao Xuân Vỹ là chuyện đương nhiên, và không làm bận tâm những người nghiên cứu sử thông minh, vấn đề là họ có trung thực không, chứng cứ họ đưa ra có thuyết phục không, có thể tin được không, thế thôi.

Về chuyện này, tôi vẫn tin TT Ngô Đình Diệm có những tính toán, hướng đến giải pháp hòa bình cho 2 miền Nam Bắc. Đây là các chứng cứ cần quan tâm xem xét.

Posted by 117.2.182.22 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service

Trả lời

2.
Lê Huy. đã nói
27/07/2012 lúc 12:35
Dù gì di nữa, dù đây chỉ là ký ức của 1 cá nhân, người trong cuộc, có thể là “phiến diện” ! Tất nhiên , đã là sự nhớ lại của 1 người, thì bao giờ cũng có phạm vi góc nhìn riêng biệt…Nhưng tôi vẫn thấy các câu chuyện, các ý trả lời của cụ CXV cũng là tư liệu tham khảo quý về 1 giai đoạn lịch sử rất đáng chú ý ( từ những năm 1929-1930 khi có cái sự kiện gọi là “phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh.” đến thời kỳ cuộc chiến Quốc-Cộng , cuộc chiến “Chống Mỹ cứu nước” bùng nổ..)
Giọng điệu , ý tứ trong cách trả lời phỏng vấn và những bình phẩm chừng mực về các nhân vật, các vụ việc…cho thấy đây là 1 trí thức đáng kính, rất có tự trọng và trung thực với chính mình !
Qua tư liệu này, về ông Diệm, làm ta chợt nhớ lại 1 chi tiết khác : ông Hồ Chí Minh nhận xét về ông Diệm (hình như là tại hội nghị Băng-Đung, Inđônesia.) khi trả lời các nhà báo “ông nghĩ thế nào về ông Diệm ?” cụ Hồ đã trả lời :” ông Diệm là 1 người yêu nước chân chính, nhưng ông ta khác với tôi..” – Những người yêu nước, vì dân thực sự…đều là những người đáng kính trọng ! Vì thế ” cơn xúc động”( của cụ Vỹ.) trong câu cuối bài là chính xác !

– Comments này tôi có dùng đại từ “cụ” để chỉ những người “đã khuất”, những người lớn tuổi hơn nhiều những người đang sống như chúng ta ! không có mang thái độ chính trị gì khác…

Posted by 123.17.213.227 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service

Trả lời

3.
MINH HẰNG đã nói
21/07/2012 lúc 23:38
Từ “LÀM TAY SAI” đến BẤT HẠNH hôm nay.
Từ lúc còn nhỏ , theo Bernard Fall khám phá từ hồ sơ lưu trũ thưc dân Pháp thì Nguyễn Tất Thành đã bê tha, hư hỏng bị đuổi học từ nhỏ , và sớm trở thành kẻ bất chính như nhà
nữ biên khảo Thụy Khuệ khám phá trong sách “NVGP & Vấn đề Nguyễn Ái Quốc”.
Không tính đến những lăn lội lập các đãng cọng sãn cho Thaí Lan, Mã Lai , đi lính cho Mao, làm thông dịch cho cán bộ Liên Sô Borodin , ông Hồ đã đem chũ nghiã Cộng sãn vào Viêt nam
bằng con đuờng yêu nuớc ( Hà Sĩ Phu) mà còn tìm cách mở rộng chiến tranh theo lênh cuả QTCS Liên sô.(1)
Điều buờn cuời đến chua xót là chế độ Miền Bắc bắt nguờn từ một chuyên viên tay sai (2), theo Michael Lind , thì lại qui kết cho các lãnh đạo miền Nam là tay sai. Thực ra , Ngô Đ Diệm , không chịu ảnh huởng
gia đình lại phong kiến , nếu có lẽ thấu hiễu chế độ dân chủ , hơp tác gắn bó với Hoa kỳ , làm “tay sai đắc lực ” cho Đế quốc thì dân tộc không bất hạnh và đất nuớc không khốn đốn như
hôm nay ! Phải như miền Nam triệt để “làm tay sai” như Hànội vu cáo thì đở biết bao ! Đâu có ai ngờ rằng việc tình nguyện xin “LÀM TAY SAI” cuả thời đại ngày nay sao thật khó
khăn …cho dù đã mở toang Lăng tẩm để tìm MIA .(3)
—————————————————–
(1)In his “TRIUMPH FORSAKING” , Mark Moyar , a historian has concluded :
“The sum of the evidence strongly suggests that Tri Quang was a Communist operative. If the Communists did in fact control him, it was one of the most ingenious and effective uses of
covert action in history. Tri Quang caused enormous harm to every South Vietnamese regime that held power from 1963 to 1966, despite those regime’ often extraordinary efforts to appease him, and he would have destroyed the South Vietnamese government entirely had some its leaders not decided in the end to stop him.”
(2) “Viet Nam, A Necessary War “, Michael Lind
(3) ” Tour of Duty, Douglas Brinkley

Trả lời

MINH HẰNG đã nói
22/07/2012 lúc 01:07
Sorry ,the correct (1) s/b the below :

“Since 1962, the Chinese and North Vietnamese had been training cadres for insertion into Thailand in order to develop a Thai insurgency similar to the insurgency in South Vietnam, with ultimate aim of overthrowing the Thai government. The Thai resistance movement had remained relatively small prior to 1965, but at the beginning of 1965 , because of heightened interest, the Chinese and the North Vietnamese attempted to jump-start it (jump-off). On New Year Day of 1965, the Chinese foreign minister announced, “Thailand is next”, and he said that there could be a guerrilla war in Thailand during the coming year. The Thai Independence Movement and the Thai Patriotic Front , both recent creations of the Thai Communist Party and its Chinese and North Vietnamese counterparts, used a covert (underground) ratio station in China to exhort (urge) people of every social class and political creed (belief) to rebel. During the first part of 1965, North Vietnamese and Pathet Lao infiltrators help their Thai compatriots recruit followers among the poor minority group in the north and northeast of Thailand, where the Communists traditionally had been strongest. Communist assassinations of Thai official soared in this area. (383)131) TRIUMPH FORSAKING Mark Moyar

Trả lời

4.
ttxcc2 đã nói
21/07/2012 lúc 20:40
Do “con mắt’ Anh Ba hay Quí BTV sử dùm là 1958 chớ không phải 1968- Kính cám ơn-Già nên tệ thật.

Trả lời

5.
ttxcc2 đã nói
21/07/2012 lúc 20:38
Nhắc đến thời 1954 đến 1968,quê hương Miền trung cằn cỗi và khó khăn …nhưng cuộc sống bình an với ruộng đồng,ban đêm đi suốt đêm nếu muốn,ngủ khỏi phải lo….rừng núi dạo chơi thoải mái,hết vụ lúa bắt đầu kéo “bầu gánh” đi săn cả tuần,nào Man,heo rừng,nai,thỏ ,cheo….muốn ăn sao cũng được….Đi học đa phần chúng tôi lội bộ băng đồng….nhưng vui…cuộc sống tuy đạm bạc nhưng thoải mái ,bình an….ăn uống không sang nhưng đầy đủ ở quê,Nông dân làm lụng ăn 2 bữa chính,2 bữa phụ là bánh tráng hay gì đó nhưng chắc bụng lúc sáng và lúc xế để làm công chuyện tiếp….gia đình nào quá nghèo bị “cưỡng bức” đưa đi lên Cao nguyên (Chính sách di dân) cấp đất đai hổ trợ sống nửa năm…..Một thời yên bình ….
Ông Dương văn Minh từ hồi giết cụ Diệm đến giờ ,hễ thấy mặt là tôi ghét,và Ông Nguyễn Khánh.

Trả lời

6.
KTS Trần Thanh Vân đã nói
21/07/2012 lúc 19:16
Công việc của người chép sử là thu nhặt được những tài liệu hiếm hoi như thế này là rất tốt.
Phần còn lại là công việc của các nhà nghiên cứu.
Ai phát biểu và kết luận bây giờ đều là quá vội vã.

Trả lời

Trần Quốc đã nói
21/07/2012 lúc 23:06
Ôi chị Vân ơi , chị nói vậy thì chẳng ai dám còm vào mục này trang này của anh Ba rùi ! Biết chị là người có tấm lòng thành thử chỉ dám nói vậy.

Trả lời

7.
Đại_úy đã nói
21/07/2012 lúc 17:38
“CHÍNH ĐỀ VIỆT NAM” Một di sản quý giá của Tiền nhân !

Trả lời

8.
honamthien đã nói
21/07/2012 lúc 15:27
*** Chúng ta được quyền biết: Về các điều kiện để hiệp thương thì nhiều lần Tổng Thống Diệm đã nói, phải có 6 giai đoạn:
1- Bắt đầu bằng việc cho dân hai miền trao đổi thư tín tự do.
2- Rồi cho dân qua lại tự do
3- Thứ 3 là cho dân hai bên được tự do chọn đinh cư sang bên kia nếu muốn
4- Thứ 4 mới đến giai đoạn trao đổi kinh tế. Ví dụ miền Nam đổi gạo lấy than đá của miền Bắc chẳng hạn.
5- Qua được các giai đoạn đó rồi mới tiến tới hiệp thương.
6- Và sau cùng là tổng tuyển cử.
*** Thật tuyệt vời, chỉ những người có tài, có tâm và lòng tự trọng mới đưa ra giải pháp và thực hiện thống nhất đất nước như vậy. Lấy thực tế làm giá trị cho nhân dân tự do lựa chọn quyết định là đúng về nhận thức và đúng về kết quả.
– Rất tiết bao kẻ ngu ngốc giáo điều đã chống lại đưa đất nước vào cuộc chiến bi thương và kết quả đất nước ngày nay là đang tụt hậu, mất chủ quyền mà không có đồng minh thực sự để bảo vệ.
– Thở dài ngao ngán !

Trả lời

9.
huydang41bg đã nói
21/07/2012 lúc 13:53
Có lẽ tôi đọc và biết vậy. Mọi chuyện rồi lịch sử chân chính sẽ phán xét và chắc sẽ không có sự nhầm lẫn.

Trả lời

Dân Hòa Hảo đã nói
24/07/2012 lúc 22:58
Lich su khong luoi bieng nhu ban nghi.Ai tay sai,ai ban nuoc,ai dua dan toc vao canh noi da xao thit.Ca dan toc deu biet ro.

Trả lời

10.
Thanh197706 đã nói
21/07/2012 lúc 12:57
Bài này là cơ hội cho mấy bác chống cộng cực đoan CCCC, chống cộng cho nhảy vô chửi bới om sòm rồi. Basam cũng tử tế, rộng lượng thiệt. Ko chỉ tôi, rất nhiều người nghe mấy ông bà này nói là muốn ói rồi.

Trả lời

Dế Mèn đã nói
27/07/2012 lúc 20:33
Bạn chê người khác là chống cộng, hay thân cộng cực đoan. Bạn nhìn lại mình đi, bạn có cực đoan không? Muốn không cực đoan không phải là dễ đâu, phải có sự “yên tĩnh trong tâm hồn”. Tôi đánh giá bạn chưa có điều này đâu […]

Posted by 117.2.182.22 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service

Trả lời

11.
Trần Quốc đã nói
21/07/2012 lúc 11:35
Hoàn toàn tin vào lời kể của ông Cao Xuân Vỹ thuộc dòng họ Cao Xuân đáng kính.
Gián tiếp qua lời kể này và qua nhiều tài liệu khác đã được đọc viết về ông Diệm trong gần 50 năm qua sau cái chết của ông ấy, có thể nghĩ rằng đời tư của ông Ngô Đình Diệm mới THỰC SỰ là một cuộc đời không có tì vết. Giờ đây, ngay những cựu thù của ông ấy cũng không dám nhắc lại , nói lại những điều mà họ đã từng xuyên tạc bôi bác ông ấy.
(Tì vết theo sự hiểu của cá nhân tôi là vết xấu, điểm xấu.)

Trả lời

Thanh197706 đã nói
21/07/2012 lúc 12:45
hahaha.
Hổ phụ sanh cẩu tử vẫn là chuyện thường thấy đó thôi. Phan Đình Phùng là anh hùng nhưng Phan Đình Ngọc lại là kẻ đáng chém ngang lưng.
Dòng họ Cao đáng kính nhưng liệu có sinh ra cẩu từ hay ko thì ai mà biết đc???
Lời ông Vỹ có đáng tin hay ko phụ thuộc vào các tài liệu chứng minh chứ ko đơn thuần là cảm tính đc.

“ĐỜI TƯ của Ngô Đình Diệm ko tỳ vết”. haha. Nếu vậy có thể tạm hiểu là gần hoàn hảo rồi. Có lẽ quá nhiều kẻ sẽ cười vì cái câu này quá. hahaha.

Ngô Đình Diệm là vì nước vì dân, là anh hùng dân tộc, là chí sỹ là đủ các kiểu là còn Hồ Chí Minh là Hồ Ly, là đại ma đầu, gian hùng, đủ các xấu xa trên đời có gì thì ông ta có cái đấy. Luận điệu này nghe quen tai đến mức nhàm chán lắm rồi.

Tôi thì tôi đếch tin cộng sản mà cũng đếch tin quốc gia. Phe nào cũng thúi như C..t hết.
Ông Trân Quốc này có nhiều còm đọc rất hay, logic mà sao đọc còm này thấy thất vọng quá.

Trả lời

Thanh197706 đã nói
21/07/2012 lúc 12:47
Nghe cái lũ chống cộng cực đoan và cái lũ ăn hại đái nước khoác áo cộng sản lu loa cái mồm lên là thấy buồn ói rồi.

Trả lời

ghet cong san đã nói
21/07/2012 lúc 18:28
Cái tay Thanh197706 này đúng là loại CCCC hoặc CAM nên ăn nói những câu “thúi” quá, Đúng là quân “ói rồi lại ăn”! Đồ cộng sản cặn bã!

Trả lời

Ghét chống cộng cực đoan, mù quáng đã nói
23/07/2012 lúc 08:41
Cái mùi chống cộng cực đoan sao đặc trưng quá, lướt mắt qua là biết ngay. Nên ghét luôn.
Đúng là cái bọn ói ra rồi bốc lại cho vô mồm. Thúi quá. Đồ chống cộng cực đoan cặn bã.
hihihi

Trả lời

Đại_úy đã nói
23/07/2012 lúc 16:12
…Cười ít thôi ! hãy kéo ‘cỗ xe cà tàng’ mà đi lên ‘thiên đường’ hoặc giả hãy làm việc có ích cho đời như bọn bò cái trong clip này …Còn in-tẹc-nét có lẽ là không có ích với iu đâu . . ok ?I / Cố gắng ‘thanh197706′ nhé !

Trả lời

Trần Quốc đã nói
21/07/2012 lúc 22:55
Dĩ nhiên, hổ phụ sinh hổ tử hay hổ phụ sinh cẩu tử đều là chuyện thường thấy ở đời. Sở dĩ nói dòng họ Cao Xuân đáng kính là vì tôi biết chắc chắn không phải chỉ đời con cụ Cao Xuân Dục mà là đến đời cháu chắt của Cụ đều có nhiều người giỏi giang thành đạt. Có nhiều tài liệu nói về dòng họ này, ông Thanh 197706 chỉ cần lưu tâm bớt chút thời gian là tìm được, hiểu được.

Tôi nói về đời tư ông Diệm không tì vết , vì ngày trước người ta xuyên tạc đời tư ông ấy quá nhiều, thậm chí còn trắng trợn vu cho ông ấy quan hệ với cả em dâu là bà Lệ Xuân vợ ông Nhu. Dù không tin , nhưng sau năm 75, tôi dân bắc kỳ vẫn cứ muốn tìm hiểu. Vào nam hỏi chuyện, không thấy một ai nói xấu về đời tư ông ấy. Rồi, biết chuyện bà Nhu không bao giờ dám bước vào phòng nghỉ của ông Diệm. Rồi, có lần vì chuyện ngoại giao bà Nhu xin ông Diệm một cái vòng trang sức đeo cổ, mãi mới được ông Diệm cấp cho và còn dặn chỉ được một lần thôi. Đọc các tài liệu chưa thấy ai nói ông ấy tham nhũng, chết đi không hề thấy nói ông ấy nhiều nhà cửa tiền bạc ruộng vườn. Một người làm đến quyền chức cao nhất một thời của một quốc gia mà như thế thì cũng đáng được gọi là người thanh liêm. Ở đời không ít người sống không vợ không con, cũng chuyện thường tình, nhưng ông ấy chưa bao giờ gian dối nói ra ông ấy không vợ không con là vì hy sinh cho quốc gia dân tộc này nọ . Người như thế đáng coi là người ngay thẳng trung thực. Đơn giản thế thôi, nên nói đời tư, nhấn mạnh là nói về đời tư ông Diệm không tì vết hẳn không ngoa ngôn hàm hồ hoặc cảm tính yêu ghét.

Về việc ông Thanh197706 nói “đếch tin phe này phe kia, phe nào cũng thúi” thì ông cứ theo ý ông vì lời còm lúc đầu của tôi, lúc 11:35 ngày 21/7/2012, hoàn toàn không có chút xíu ý tứ gì để bàn về phe này phe kia.

Mấy dòng như vậy, vì mong rành rọt.

Trả lời

Thanh197706 đã nói
23/07/2012 lúc 08:19
Thực sự tôi thấy tư duy của bác có vấn đề đó.
“Có nhiều tài liệu nói về dòng họ này, ……chỉ cần lưu tâm bớt chút thời gian là tìm được, hiểu được.”
Đọc cả còm của tôi bác có thấy câu nào tôi nói tôi ko biết gì về dòng họ Cao Xuân đất Diễn Châu, Nghệ An đâu, hay có ý nào thể hiện rằng tôi ko biết về dòng họ này ko??? Nếu có bác hãy chỉ ra cho tôi coi. Thật mắc cười với cái kiểu tư duy này quá.
Tính trích vài câu nhưng thôi trích nguyên luôn cả đoạn của bác và ko bình luận để mọi người thấy cái lập luận của bác nó chặt chẽ, lorich và thuyết phục như thế nào.
“Tôi nói về đời tư ông Diệm không tì vết , vì ngày trước người ta xuyên tạc đời tư ông ấy quá nhiều, thậm chí còn trắng trợn vu cho ông ấy quan hệ với cả em dâu là bà Lệ Xuân vợ ông Nhu. Dù không tin , nhưng sau năm 75, tôi dân bắc kỳ vẫn cứ muốn tìm hiểu. Vào nam hỏi chuyện, không thấy một ai nói xấu về đời tư ông ấy. Rồi, biết chuyện bà Nhu không bao giờ dám bước vào phòng nghỉ của ông Diệm. Rồi, có lần vì chuyện ngoại giao bà Nhu xin ông Diệm một cái vòng trang sức đeo cổ, mãi mới được ông Diệm cấp cho và còn dặn chỉ được một lần thôi. “Đọc các tài liệu chưa thấy ai nói ông ấy tham nhũng, chết đi không hề thấy nói ông ấy nhiều nhà cửa tiền bạc ruộng vườn. Một người làm đến quyền chức cao nhất một thời của một quốc gia mà như thế thì cũng đáng được gọi là người thanh liêm. Ở đời không ít người sống không vợ không con, cũng chuyện thường tình, nhưng ông ấy chưa bao giờ gian dối nói ra ông ấy không vợ không con là vì hy sinh cho quốc gia dân tộc này nọ . Người như thế đáng coi là người ngay thẳng trung thực. Đơn giản thế thôi, nên nói đời tư, nhấn mạnh là nói về đời tư ông Diệm không tì vết hẳn không ngoa ngôn hàm hồ hoặc cảm tính yêu ghét.”

Trả lời

Đại_úy đã nói
23/07/2012 lúc 16:40
Nếu như một ngày nào đó iu có nhu cầu ‘bỗng dưng muốn… BIẾT’ thì hãy tìm đọc ‘Tư tưởng Phương Đông gợi những điểm nhìn tham chiếu’ _ tác giả là ai nhỉ ? và ‘Chính đề Việt nam’ _ của ai đây ? nói về cái gì , giá trị ntn ???.. Thôi ngôn thế đã nhể ?! rất mong iu tiếp thu , còn giờ tớ bận phải đi mua phô-mai.hiệu …’con bò cười’ đã , Sr nha !!!
http://t3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRZLLtsmSoWrGb-Y1t0F6i6TmHJTw7_rz575TaV3CiX5rocGXzejA

Trả lời

Trần Quốc đã nói
23/07/2012 lúc 20:37
Thôi đành nói thẳng ra, cái cách đặt câu hỏi trong còm của ông Thanh ngầm ý ” Dòng họ Cao Xuân đáng kính nhưng liệu có sinh ra ông CXV là cẩu tử hay không thì ai mà biết được???”. Nói rứa có lẽ trúng ý ổng.. Ngắn gọn, dù ông CXV thuộc phe ni phe tê , thì thiển ý tui, ông ấy vẫn là “hổ tử”. Nghĩ ông thích ngầm ý, vậy bữa mô mấy dòng về dòng họ Cao Xuân cũng là ngầm ý cái tư duy của tui, hay tưng tửng là muốn nhẹ nhàng một cái kiểu ngầm ý trả lời. Đúng là hơi có “mắc cười “ thiệt, cứ phải ngầm ý ngầm ý…coi bộ mạng ảo. Suy diễn rứa , đúng nhận sai bỏ à nghen.

Còm tui lào phào đời tư ông Diệm , chớ hổng còm về phe phái chi mô, đâu là lập luận. Chỉ là cảm nhận riêng tư nên khỏi cần “chặt chẽ, lorich”, càng chẳng có ý” thuyết phục” ai hè. Hổng biết răng ông Thanh nâng “ tính học thuật” ở mô dữ rứa. Thuyết phục, mần giải chi mô. Chuyện chơi hè.

Tuy nhiên lai rai chút xíu. ” Lời của ông Vỹ có đáng tin hay không phụ thuộc vào các tài liệu chứng minh…” trong lời còm đầu tiên của ông Thanh, tới chừ mới nói ra, cũng đáng bàn nha. Ngó rứa có vẻ phải có “chứng minh” cho khoa học, nhưng ở ni, tức áp vô cụ thể lời kể của ông CXV thì đâu hẳn đúng, hi hi. Coi chơi nè,sau lời ông Vỹ kể rứa, có một ông bà chi mô cùng thời may mắn còn sống nói là đáng tin thì hổng khéo lại ” lời các ông bà nè có được coi là những tài liệu chứng minh đáng tin hay không?”. Rùi, giả dụ có tài liệu chứng minh thì liệu phải “công chứng” không? Rùi,có “công chứng ” thì lại hỏi liệu ” công chứng” này có đáng tin không? Rùi , vv…Giá mà , trong trường hợp nè, ông Thanh nói lời ông Vỹ có đáng tin hay không thì phụ thuộc vào góc nhìn, vào cảm nhận, vào cách nghĩ của mỗi người thì coi chừng khả dĩ hơn, thâm hơn.

Ui chu cha, dài rùi, nâng cao nghiệp vụ đủ rùi. Tốp ở ni thôi. Bái-bai.

Trả lời

Dân Hòa Hảo đã nói
24/07/2012 lúc 23:04
THANH1977-’Dech tin vao cong san (VN),cung dech tin vao Quoc Gia”-Chac chan tin vao trung Quoc.Vi day la nuoc lon,som muon gi Trung Quoc cung thong linh the Gioi…ma.hahaha

Trả lời

12.
CCB đã nói
21/07/2012 lúc 09:57
Cám ôn ông Cao Xuân Vỹ , ông Phậm viết Đào đã cho biết thêm về một phần lịch sử – vốn đa bị che dấu vì mục đích tuyên truyền.

Trả lời

13.
Đại_úy đã nói
21/07/2012 lúc 09:11
Những tinh hoa của Dân tộc … xót xa và uất hận ! Lịch sử toàn Việt nam rẽ lối về vực thẳm từ ngày 01/11/1963 .

Trả lời

Thanh197706 đã nói
21/07/2012 lúc 12:51
Hóa ra Ngô chí sỹ ra đi là thảm họa cho dân tộc việt nam. hahaha.
Thật là đáng tiếc.
Nghĩa là Ngô chí sỹ tại vị là đại hồng phúc cho dân tộc việt nam. hahaha.
Cười nhiều quá muốn gãy cả hàm luôn

Trả lời

Đại_úy đã nói
21/07/2012 lúc 15:57
‘Ngũ – mao – đảng’ hay con bò đây ??!

Trả lời

Thiếu tá đã nói
23/07/2012 lúc 08:33
Ngũ mao đảng hay con bò đây???
Hahaha. Thượng cấp đây. Đảng viên Cần lao kỳ cựu đây. Sao láo vậy, muốn mất mấy bông mai hả. haha
Mới đc ông Diệm – Nhu cho cái lon đại uý quyèn mà sống chết bảo vệ chủ dữ quá hen.
Dù có cực đoan, mù quáng nhưng sống có trước có sau như vậy cũng có thể gọi là được.
Hey,
Sao ở bể tự do dân chủ quá trời mà ko tranh thủ chống Tàu cộng dzậy, cứ mải chống Việt cộng nên quên hả???
Ở bển biểu tình thoải mái con bò cái mà sao bao lâu nay cứ mỗi lần Tàu cộng gây hấn thì chỉ thấy bà con quốc nội đứng ra biểu tình mà ko thấy bà con quốc ngoại đâu hết trơn hết trọi,lần nào có biểu tình thì cũng chỉ có mấy mống thôi vậy, hay làm cho có lệ????
Hey, có lẽ chỉ quan tâm đến việc Việt cộng còn hay mất chứ ko quan tâm đến đất Việt còn hay mất phải hôn. Rõ rồi hen.
Già rồi thì lo chuẩn bị hậu sự cho tốt đi, còn la lối đánh đấm gì nữa.
Càng cay nghiệt lắm càng oan trái nhiều thôi.
Đi tu cửa Phật cho nhẹ đầu.
Ah, mấy bác CCCC thì đâu có đi tu cửa Phật đc. Thật tội nghiệp

Trả lời

vybui đã nói
23/07/2012 lúc 14:29
Trích:” Sao… không tranh thủ chống Tàu cộng mà cứ mải chống Việt cộng …vậy…Có lẽ chỉ quan tâm đến việc VC còn mất chứ không quan tâm đến đất Việt mất hay còn?”

Để trả lời “Quan”, có lẽ ta nên dựa vào lịch sử. Mà nếu không biết đọan nào thì “em” giúp. Chuyện nhà Thục (Thằng “Tàu Cộng” Trọng Thuỷ và con “Việt Cộng” Mỵ Châu)! Nếu chẳng may, đọc mà không hiểu thì em lại nhờ anh Đại-Úy giảng, chứ em không có khiếu!

Hạ sĩ vybui

trân trọng.
.

Trả lời

Dân Hòa Hảo đã nói
24/07/2012 lúc 23:15
Nguoi Quoc Gia,danh Trung cong bang viec lam cu the,chu khong sua nhu bon lanh dao Dang Ha Noi,chi ho hao vo mieng,chang dam dung toi long chan cua Mao-Dang va Ho Cam dao.Nam1974,vua chong thu trong-CSVN,vua danh giac ngoai-trung Cong cuop hoang Sa.Trong khi CS bac Viet bu nhau bao ve quan thay Trung Cong.Bay gio “Ha mieng mac quai”ve cai Cong Ham 14/09/1958 cua Pham Van dong.Nen chi sua ang ang ma khong dam hanh dong nhu Philipin.that nhuc nha cho Dan toc VN.

Trả lời

D.Nhật Lệ đã nói
22/07/2012 lúc 14:27
Bác Thanh đã cố ý quên lời tuyên bố của bác Hồ rồi :
Ông Diệm là người yêu nước theo kiểu của ông ấy.
Nhân tiện,xin nói về tên đúng là Phạm Thư Đường (thay vì P.Thu Đ.).

Trả lời

14.
nongdanithoc đã nói
21/07/2012 lúc 08:58
XIn lỗi xóa giúp chữ “xà” do “lỗi đánh máy”

Trả lời

15.
nongdanithoc đã nói
21/07/2012 lúc 08:56
Đọc bài phỏng vấn này thấy thật xót xa xà, cảm động cho HAI NGƯỜI CON ƯU TÚ của nước Việt, hai Cụ không còn nhưng những gì hai Cụ để lại là TÀI SẢN VÔ GIÁ cho dân tộc, xin kính cẩn nghiêng mình trước vong linh hai Cụ. Cám ơn cụ cao Xuân Vỹ và tác giả.

Trả lời

16.
hồn Việt đã nói
21/07/2012 lúc 06:41
Dương văn Minh có người em sống cùng trong nhà suốt thời gian trước 1975 là sĩ quan tình báo quân đội Bắc Việt.

Trả lời

Đại_úy đã nói
21/07/2012 lúc 12:07
Từ đầu những năm 60 y (dương-văn-nhật) đã thậm thụt tại nhà ‘minh-lợn’ . Chính quyền VNCH đã biết hết mọi việc song chính Ngô Tổng Thống đã cho hủy hồ sơ về y để rồi 02/11/1963 tên đồ tể này đã thực hiện lệnh ‘từ đâu đó’ hủy hoại những gì là tương lai của cả Dân tộc Việt nam .

Trả lời

Dân Hòa Hảo đã nói
24/07/2012 lúc 23:25
Noi gi toi Minh quen (DVM) hao danh,hao sac,nghe nguoi ta linh “Big’ la khoai dung mo roi.Minh nao cung la Minh-Hao danh,khat mau,diet dong loai.nhung Minh rau van la so 1 Diet chung.

Trả lời

17.
Ba Hui đã nói
21/07/2012 lúc 01:06
Một trí thúc đương thời với HCM, dòng dõi. Lời cụ khi đã già, không còn danh lợi, sợ hãi gì để nói khác sự thật. Lời cụ là sự thật, tôi hoàn toàn tin như vậy. Tôi Bùi Anh- Dalat, viết với tâm tình vang vọng sau nửa thê kỷ! Buồn đau cho vận nước. Đọc sử, để vô cùng căm giận và khinh bỉ “thằng Dương Văn Minh” . Nó chỉ thật sự xuất hiện 2 lần, lần nào cũng đại diên cho ma quỉ, tội ác và nhục nhã. Với cá nhân nó là một thằng vô trách nhiệm với bản thân, nhục nhã với chức tước nó đươc hưởng, vô trách nhiệm với lịch sử và với ngay cả người dưới quyền: lần thứ nhất là giết cụ Diệm, lần thứ hai, thân mang lon tướng để nói lời đầu hàng. (may cho nó, nhận lời đầu hàng là người Việt Nam)

Trả lời

khuc chi dung đã nói
22/07/2012 lúc 16:59
Tay Cao Xuân Vỹ này xem ra cũng chỉ là một lão già ăn nói hồ đồ..Mới chỉ học vơi ông Võ Nguyên Giáp 4 năm hồi quần còn thủng đít mà đã dám nhận định: “dấu sao Võ Nghuyên Giáp cũng không thể sánh được với Ngô Đình Nhu”, kể cả so sánh NĐN với ông Đồng nữa..Vì ngay ở trong “nội bộ” các tướng lĩnh cùng rọ VNCH với nhau mà ông ta cũng chẳng hiểu và nhận định được ai là người như thế nào? (như lời ông ta thú nhận tai đây) thì xem ra lời ông ta chỉ là sự cay cú với người bên kia chiến tuyến mà thôi

Trả lời

vybui đã nói
23/07/2012 lúc 08:40
Thưa bạn,

Không phải người ta “cay cú” mà do bạn đã có ấn tượng, định kiến vượt quá mức bình thường về những người lãnh đạo phe CS như HCM, Võ Nguyên Giáp… Nhưng, những “hào quang” kia được tô vẽ với mục đích gì? Sự thực trần trụi ra sao? Những thông tin, tài liệu được bạch hóa ngày nay xem ra vẫn còn xa lạ với một bộ phận dân Việt, trong đó có bạn.
Tại sao VNCH mà Ngô Đình Nhu là một trong những nhân sự cốt cán dám vì danh dự, tự chủ cuả dân tộc Việt, can đảm từ khước sự áp đặt cuả ngoại bang (Mỹ) để tìm cách “thoả hiệp” với kẻ thù của VNCH là chế độ CS miền Bắc lúc đó? Tại sao chế độ cuả NĐD không để Mỹ vào VN để điều khiển quốc gia VN thay họ mà chống lại để chịu chết thảm?Thử hỏi những người lãnh đạo miền Bắc có dám hành động như anh em Ngô Đình Diệm, khi họ bị Liên Xô, nhất là Trung Quốc khống chế, giựt dây, điều khiển để gây ra cuộc chiến đẫm máu mà di hại còn kéo dài cho đến bây giờ không?. Hãy nhìn vào thực tại, vào hiện trạng giữa VN-TQ để đánh giá.
Vì thế khi so sánh giữa NĐN và VNG thì ông Vỹ nghiêng về NĐ Nhu vì tầm nhìn cuả ông này về tai họa của ngoại bang, nhất là cuả Trung Quốc. Nếu có dịp, tôi mong bạn đọc được tài liệu “Chính Đề Việt Nam” của NĐ Nhu bạn sẽ hiểu hơn.

Trân trọng.

Trả lời

Gửi phản hồi

Enter your comment here…

Advertisements
Chuyên mục:Uncategorized Thẻ:
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: